Menu

Yêu thương lần lữa

18:00 08/11/2018

pno
Công việc khác nhau, hai con người với bao tâm tư tình cảm khác nhau nhưng bên anh lúc nào cũng có người vợ luôn lạc quan yêu đời thì sao anh anh lần lữa yêu thương trong cuộc đời vốn quá ư ngắn ngủi này?

Chị trườn cơ thể mềm mại thơm tho lên ngực chồng, hôn thật dài lên má anh, hơi thở ấm nồng cũng khiến anh “hiểu chuyện”, vậy mà anh quay mặt đi: “Ngủ đi em, anh mệt…”. Nằm im một chút, chị biết anh chưa ngủ vì những đợt trở trăn qua lại và đôi tay khoanh tròn trên ngực. Chị cũng không tài nào ngủ được, yêu thương cứ như sóng trào trong dạ, từng làn hơi thở của anh cũng khiến chị nghe rộn ràng âu yếm, vòng tay quen thuộc đầy rắn chắc kia, sao không ôm vợ mà lại khoanh chặt trên ngực làm gì?

Chị lại vòng tay qua bụng anh, bàn tay ấm mềm xoa nhè nhẹ ở mạn sườn chồng. Bất ngờ anh gắt: “Đã nói ngủ đi mà! Cơm không ăn gạo còn đó mà sao…”.

Yeu thuong lan lua
Cuộc đời quá ư ngắn ngủi...

Chị “quê độ” nằm quay mặt hẳn vô vách. Anh chị mới cưới có hai năm chứ mấy. Bầu bì còn chưa kịp có nữa là. Tuổi ba mươi, công việc đang thăng tiến, nhà cha mẹ hai bên cũng nghèo, ki cóp mãi mới nuôi được con học hành đến nơi đến chốn, nên giờ anh chị bảo nhau, hãy “nhịn con” vài năm để còn thời gian báo hiếu mẹ cha. Ừ thì “nhịn con” chứ có nhịn yêu đâu, sao dạo này bỗng dưng anh không nồng nàn nữa?

Anh chị may mắn hơn nhiều người khác, là mua được hẳn nhà riêng, dù nhỏ xíu như tổ chim câu, chứ không ở nhà trọ như các cặp đôi khác. Mà căn nhà này cũng tách ra từ nhà trọ chứ đâu, do trong hẻm sâu, làm ăn không phát triển nên bà chủ bán gấp tìm công việc khác. Thành ra đã giúp cho đôi vợ chồng trẻ có được căn nhà riêng khá dễ dàng.

Gom góp hết tiền dành dụm từ thời con gái, trang sức cưới và ứng trước cả sáu tháng lương mới mua được. Để chị thỏa sức bày trí căn nhà theo ý mình với rèm hoa, sofa xanh nhỏ xinh, hoa mười giờ ngập sân, cửa sổ lủng lẳng mấy chậu trầu bà. Bếp nhà chị hầu như ngày nào cũng đỏ lửa, thơm lừng mùi thức ăn. Chị kho mắm kho cà chấm rau chốc, rau dừa nhé, dù đi khắp mấy cái chợ mới tìm được vài bó rau dừa gãy giập vì đường xa, nhưng thấy chồng hít hà bên đĩa rau quê ngập màu xanh là chị thấy yêu thương của mình không phí phạm.

Yeu thuong lan lua
...xin đừng lần lữa yêu thương. Ảnh minh họa

Chị hay hôn lên gương mặt nhễ nhại mồ hôi của chồng, vì ăn cơm quá nóng hay vì chà nhám và sơn lại cánh cửa nhà sau. Anh tận tâm toàn ý vun đắp mái nhà, thì chị phải xây cho tròn tổ ấm chứ.

Chị thích nhất đêm đêm, anh hay ngồi muộn bên máy tính để làm cho hết các bản báo cáo thuế mà anh nhận làm thuê từ các cửa hàng. Chị nhè nhẹ đến bên, bưng ly bột yến mạch và đút chồng “ùm” từng muỗng. Anh lắc đầu nguầy nguậy, chị sẽ vờ gắt: “Tự ăn hay để em mớm như Đắc Kỷ Trụ Vương nè?”. Anh cười vang: “Đắc Kỷ Trụ Vương là phải vầy nè”. Rồi ôm vợ xiết chặt trong vòng tay rắn chắc mà hôn tới tấp.

Ôi… ngày vui qua nhanh…

Sáng. Anh uể oải gắp từng sợi miếng cơ hồ như đã no ngán lắm rồi.

- Anh có việc gì à?

- Công việc thay đổi… anh lo lắm…

- Lo sao anh?

- Lương hướng sẽ ít đi chẳng hạn, chỗ mới có hợp với mình không? Thời buổi này…tạo một mối quan hệ tin cậy khó khăn lắm. Nghĩ tới đó thôi là tuột cảm xúc chẳng còn “chiều” vợ được nữa… xin lỗi nha…

- Ôi. Anh làm em sợ hết hồn. Em còn cứ tưởng anh mất việc làm hay bồ đá ấy chứ!

- Em cứ đùa…

- Anh ạ, việc chỉ sắp thay đổi chứ chưa thay đổi, lương sẽ ít nhưng biết đâu là sẽ  nhiều hơn. Mối quan hệ nơi này mất đi nhưng biết đâu nơi khác sẽ tốt hơn… Tất cả đều là những việc chưa tới, thì anh bận tâm làm gì để lần lữa yêu thương với nhau?

- Em lúc nào cũng lạc quan như vậy hết sao?

- Không lạc quan chẳng lẽ bi quan à? Chúng ta đã có nhiều thứ hơn người khác, là một sức khỏe bình thường, một căn nhà ấm áp, một tình yêu trọn vẹn, một công việc thu nhập ổn định. Thì tại sao ta không “sống như ngày mai thế giới sụp đổ” để yêu thương nhau hết lòng? Mà lại để những lo toan chưa đến làm ảnh hưởng đến chất lượng sống của mình?

- Công nhận cưới vợ hai năm, nay mới biết vợ là một triết gia nha!

- Em không phải triết gia, chỉ là nói những gì thực tế. Thấy anh băn khoăn lo lắng đến mất ăn mất ngủ, mất cả… lửa lòng là em thương lắm! Dù sao mình cũng có vợ có chồng song bước nên đừng ôm đồm mọi việc rồi lo lắng một mình nha! Còn em yêu anh vô điều kiện đây mà!

Những lời đầy lạc quan của chị đã khiến lòng anh nhẹ đi rất nhiều. Dù công việc khác nhau, hai cá thể con người với bao tâm tư tình cảm khác nhau nhưng bên anh lúc nào cũng có người vợ luôn lạc quan yêu đời đồng hành thì sao anh anh lần lữa yêu thương trong cuộc đời vốn quá ư ngắn ngủi này, phải không anh?

Bảo Hân