Menu

Sự im lặng nhức nhối

11:25 28/12/2018

pno
Hơn chục năm nay, tôi vẫn giữ im lặng. Nhưng sự im lặng ngày càng làm tôi thấy nặng nề nhức nhối. Bước qua tuổi 50, tôi thấy trong lòng mình đổi khác nhiều. Tôi kchỉ muốn buông chuyện này ra, để nhẹ nhõm tâm trí mà thôi...

Kính gửi chị Hạnh Dung,

Tôi 51 tuổi, chồng tôi hơn tôi 6 tuổi. Gia đình tôi hiện bình thường, các con đều đã lớn, đi học đi làm, gánh nặng kinh tế không còn làm tôi lo lắng nữa. Nỗi khổ tâm bây giờ lại là việc khác. 

Su im lang nhuc nhoi
Ảnh minh họa

Cách đây hơn 10 năm, tôi phát hiện chồng tôi có người tình bên ngoài. Hồi đó, tôi phải cố gắng lắm mới dằn được lòng mình. Tôi âm thầm tìm hiểu, biết rằng người phụ nữ kia cũng có gia đình. Tôi đã tìm gặp chồng cô ta, nói hết mọi chuyện để anh ta ngăn cản vợ mình và dặn anh ta nhất định không được nói cho cô vợ biết vai trò của tôi.

Khi cô ta chuyển công ty khác, không còn gặp gỡ chồng tôi nữa, tôi biết người chồng đó đã có biện pháp thích hợp. Mọi chuyện trăng hoa của chồng tôi chấm dứt. Tôi thấy chồng tôi cũng bình thường, không buồn bã đau khổ gì, chứng tỏ cũng chỉ hoa lá cành thôi.

Từ đó tới nay, anh ấy không hề biết tôi đã can thiệp, tôi vẫn giữ thái độ vui vẻ trong gia đình. Hơn chục năm nay, tôi vẫn giữ im lặng. Nhưng sự im lặng ngày càng làm tôi thấy nặng nề nhức nhối. Khi bước qua tuổi 50, tôi thấy trong lòng mình đổi khác nhiều. Tôi không còn cay đắng trả thù như trước, tôi chỉ muốn buông chuyện này ra, để nhẹ nhõm tâm trí mà thôi.

Tôi có nên kể hết mọi chuyện với chồng để xem ông ấy sẽ phản ứng thế nào? Tôi nghĩ trường hợp xấu nhất là ông ấy bỏ tôi, tôi cũng chấp nhận. Tôi làm việc đó là để tốt cho gia đình, tốt cho ông ấy và cô kia nữa, chứ có phải vì tôi đâu…

Bích Thủy (TP.HCM)

Chị Bích Thủy thân mến, 

Giữ chuyện đó trong lòng hơn chục năm nay, chị đã thấy kết quả rồi: gia đình nguyên vẹn, không xào xáo, mỗi người đều phải có ứng xử phù hợp để vượt qua khó khăn. Phải nói rằng ngày đó, giữa lúc dầu sôi lửa bỏng mà chị xử sự được như vậy là cao tay lắm. Những ngày sau đó, khi mình phải nín nhịn, phải tỏ ra như không hề can dự hay biết gì, những ngày đó chắc cũng rất nặng nề với chị. Nhưng chắc không phải một mình chị chịu khổ, ít nhất trong chuyện này, ba người kia đều phải chịu đựng nỗi khổ đó, mỗi người một cách khác nhau. Không biết khi nghĩ đến điều này, chị có thấy lòng nhẹ bớt?

Su im lang nhuc nhoi
Ảnh minh họa

Nay thì mọi chuyện đã qua. Trong suốt thời gian ấy cũng không hẳn không có ai hay biết chuyện này đâu chị ạ. Cũng có thể có người nào đó biết, nhưng vì “vô thế”, không thể nói ra được. Vì vậy, theo Hạnh Dung, chị nên bỏ hẳn chuyện này cho quá khứ, không nên tự mình lật lại nữa. Nói ra bây giờ không được gì, có khi làm đổ vỡ những gì mình đã cố gắng gìn giữ. Sống với nhau, nhiều khi cứ “mắt nhắm mắt mở” lại chấp nhận được, chứ “lộn ruột lộn gan” ra hết với nhau cũng không để làm gì, mà đôi khi còn nặng nề khó chịu hơn.

Nếu thấy nhất định phải đề cập tới, không thể nhịn được, chị hãy thử tìm một người bạn thân, hãy kể cho người đó nghe chuyện ấy, và thử đối thoại xem sau khi kể hết mọi chuyện ra, điều gì sẽ xảy ra tiếp đó? Chị cần chuẩn bị cách nói cho phù hợp. Những chuyện như thế này, nhiều khi chị chỉ cần đề cập xa xôi, thoáng qua, là người nghe đã hiểu. Không cần phải nói rõ cặn kẽ từng chi tiết, xới lại hết, dễ làm đau lòng nhau lắm. 

Chuyện đời oái oăm, khi mình cố quên, mình lại càng hay nhớ đến nó. Vậy nên cũng bình thường thôi nếu chị cảm thấy nặng nề, nhức nhối, khó chịu, chị hãy tìm cách khác để giải phóng bớt tâm trạng của mình. Nghỉ ngơi chăm sóc bản thân, đi chơi xa, tập thể dục, thiền… là những cách người ta hay dùng. Có thể khi tâm trí mình ổn định hơn, mình sẽ dễ bỏ qua những chuyện khác. Chúc chị nhẹ lòng, thanh thản để sống vui. 

Hạnh Dung

Thư cho Hạnh Dung, quý vị gởi về

hanhdung@baophunu.org.vn