Menu

Phép thử đơn giản

06:00 28/10/2018

pno
“Tình chỉ đẹp khi còn dang dở”. Cô và anh nhìn nhau nhưng không thấy con người thực tại mà qua những kỷ niệm thời thanh tân, rồi xao lòng, nuối tiếc khi lỡ để mất nhau.

Giữa thành phố cả triệu người này, chẳng hẹn mà cô vẫn gặp lại anh. Đã gần 20 năm, giờ anh khác xưa nhiều. Mái tóc chuyển màu hoa râm và cặp kính cận của anh như dày thêm vài diop. Còn cô, người đàn bà đã bước qua sườn dốc 40 tuổi, làn da bắt đầu trổ đồi mồi và cơ thể nhão ra sau mấy lần sinh nở.

Phep thu don gian
 

Em thế nào, có ổn không? Vâng, chồng em là người tốt; hai con em đều ngoan và học giỏi. Cuộc sống nhiều bộn bề và lắm phiền muộn, nhưng em hài lòng. Cô trả lời anh bằng thái độ tự tin nhất có thể. Chẳng ai muốn phơi bày trước mặt người cũ những điều chưa toại nguyện trong cuộc sống hiện tại của mình. Vì sĩ diện nên cố lấp liếm những điều chưa trọn vẹn.

Nhưng với người chồng hiền lành mà cô đồng ý kết duyên chỉ sau ba tháng tìm hiểu, kể từ thời điểm chia tay anh; giờ nghĩ lại, cô thấy mình sao chủ quan, vội vàng đến vậy. Giá mà cô có thể kéo dài thời gian tìm hiểu, để đến thời điểm này, sau những bình yên đến tẻ nhạt của cuộc sống, có nhiều kỷ niệm để cô gặm nhấm và níu giữ lại cho mình.

“Sao hồi đó em lại bỏ anh mà đi lấy chồng?”. “Thì tại má anh gặp riêng em, nói không bao giờ chấp nhận con dâu có hình xăm, bảo rằng điều đó nghĩa là em không đảm bảo đức hạnh, không phải mẫu hình phụ nữ của gia đình”. “Rồi em thấy bà nói đúng hay sao mà nghĩ quẩn vậy?”. “Không phải, chỉ vì tuổi trẻ tự ái ngất trời. Chứ ba cái hình xăm trong một phút ngẫu hứng sao lại có thể chứng tỏ nhân phẩm phụ nữ”. “Thế sao em lại làm khổ anh? Em nghĩ thế đúng rồi, cứ để thời gian trả lời, chứ sao phải cố chứng tỏ lời người khác là đúng hay sai theo cách hiếu thắng và trẻ con như thế?”. “Hồi đó nghĩ khác, giờ thì em đã thông suốt rồi. Cuộc sống trải qua bao nhiêu chuyện, người ta phải trưởng thành hơn chứ anh”.

“Tình chỉ đẹp khi còn dang dở”. Cô và anh nhìn nhau nhưng không thấy con người thực tại mà qua những kỷ niệm thời thanh tân, rồi xao lòng, nuối tiếc khi lỡ để mất nhau. “Anh vẫn còn chơi Vespa cổ sao? Em nhớ hồi đó, ngồi sau xe anh, cảm giác lãng mạn và thoáng đãng như cùng người thương cưỡi xe đi vào thành Rome. Rồi cuối tuần, cả nhóm mê Vespa cổ tụ tập đi dã ngoại. Thật vui!”. “Ngần ấy năm rồi mà em nhớ! Mà em cũng có khác gì đâu - vẫn thói quen mặc sơ-mi trắng đóng thùng”. “Vâng, em vẫn vậy. Thời gian chỉ khiến em thêm mê mẩn và gắn bó nhiều hơn với trang phục không hề lỗi mốt này”.

Phep thu don gian
Ảnh minh họa

Họ hẹn nhau nhiều hơn, hồi hộp như chơi trò cút bắt. Khi thì mỗi buổi trưa, hoặc sau giờ tan sở. Thời gian họ bí mật dành cho nhau sao trôi qua nhanh quá. Nhưng họ cũng đủ trưởng thành và tỉnh táo để mỗi cuộc hẹn chỉ dừng lại ở những ly cà phê, tâm sự thông thường. Thời gian và những bài học tan vỡ hôn nhân từ bạn bè sau diễn biến "gặp lại người cũ" khiến cả hai không dám đánh cược hạnh phúc gia đình vào trò chơi tình ái xa hơn.

Rồi cô cãi nhau với chồng. Người đàn ông cô đã gắn bó gần hai thập niên và có với nhau hai mặt con, sao giờ cô thấy tẻ nhạt và chẳng có chút gì thi vị, lãng mạn. Phép so sánh hơn kém vô thức hình thành trong đầu cô sau lần gặp anh tình cờ ấy. Cô hẹn gặp anh vào giờ cơ quan nghỉ trưa. Chút hồ đồ tức tưởi trong cô trỗi dậy. Cô khóc trên vai anh, ngỏ ý muốn cả hai được một lần sống cho chính mình, mạnh dạn trút bỏ gánh nặng gia đình đã quá mỏi mệt.

Anh vẫn ân cần vỗ về, an ủi cô bằng sự dịu dàng, trìu mến như xưa vẫn thế. Nhưng sau lần gặp ấy, tự dưng anh biến mất. Cô điên cuồng lần tìm manh mối anh trên các mạng xã hội. Đàn bà vốn yếu mềm, dễ bùng nổ, trái ngược với sự khôn ngoan và tỉnh táo của đàn ông. Chỉ trong những trường hợp như vậy mới nhìn rõ sự khác biệt. Cô đau đớn tìm kiếm anh, để rồi chua xót nhận ra một điều đơn giản cô từng nghe: muốn biết mức độ thật giả của đàn ông, hãy thử họ bằng cách nghiêm túc đặt vấn đề cho quan hệ của hai người.

Phép thử đơn giản ấy, cô vô tình thực hiện, đã đem lại kết quả tức thì. Cô giận mình vì đã ngỏ ý quá thẳng. Nếu cô cứ để mọi thứ mông lung như bấy lâu, có phải cuộc sống của cô sẽ có thêm điểm nhấn hồi hộp. Nhưng rồi thời gian cũng giúp cô tìm ra câu trả lời chuẩn xác hơn. Điều gì xảy ra là vì nó phải xảy ra. Nên thay vì trách móc anh, cô tôn trọng quyết định của anh. Ít nhất, cách anh rút lui đã giúp cô tỉnh cơn mê để tìm lại giá trị đích thực của cuộc sống, cũng như trân quý hơn những gì cô đang có trong tay. 

Thu Thủy