Menu

Đối mặt với mùa xuân

19:00 19/11/2018

pno
Tôi cảm nhận cô đã thực sự tìm ra cho mình ý nghĩa của cuộc đời. Giống như vào mùa xuân, cây cối cũng trở nên tươi đẹp hơn để khởi đầu một chu kỳ tiếp theo của thời gian tịnh tiến.

Quán cà phê nhỏ, nằm lọt thỏm giữa núi đồi Tây Nguyên. Sương lạnh giăng tứ phía thành một màn mây mờ ảo. Quán mở ra như thể dành cho những kẻ cô đơn. Tháng này mưa nhiều, cái lạnh như những bóng ma đi xuyên qua da thịt, rét buốt. Tôi hỏi cô đang chờ đợi điều gì nhưng cô không đáp, ánh nhìn hờ hững mà thăm thẳm như chất chứa cả nỗi buồn trĩu nặng chẳng thể san sẻ cùng ai.

Doi mat voi mua xuan
Ảnh minh họa

Chuyến bay của anh khởi hành lúc năm giờ chiều. Rồi anh sẽ trở thành công dân của một đất nước xa lạ, theo diện đoàn tụ gia đình. Cô không đến tiễn. Cô tự chôn mình trong không gian ngột ngạt với những kẻ cũng cô đơn như cô lúc này. Cô lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ và bất cần. Cô luôn quan niệm tình yêu không phải tất cả, vẫn còn những thứ khác chi phối cuộc sống thường nhật. Cô không thuộc kiểu sống chết vì tình yêu. Đối với cô, chỉ có điên rồ mới tự cho phép mình lựa chọn cách yêu thua thiệt đến như vậy.

Tôi hỏi cô, đó có phải là một trong những nguyên nhân khiến người ta không thể giữ lấy tình yêu cho riêng mình.

Không có câu trả lời. Chỉ có ánh mắt nhìn vào không gian một cách mông lung, vô định. Thời điểm đó, tôi đoán cô đang bị mắc cạn trong chính suy nghĩ của mình, về tình yêu. Cái cách cô chối bỏ tình yêu khiến tôi cảm thấy giống như cách người ta vứt bỏ những món đồ kỷ niệm vào một xó xỉnh nào đó. Suy cho cùng, tình yêu lại là thứ chi phối người ta quá nhiều, dù rằng người ta có tự huyễn hoặc mình mạnh mẽ đến đâu đi chăng nữa.

Như cô lúc này.

***

Cô thú nhận mình đã giận anh ghê gớm. Cuối cùng, sau những ngày nồng ấm của tuổi trẻ, anh vẫn chọn cách rời đi. Sự chia xa có thể là một sự khởi đầu mới cho cuộc tình này. Biết đâu vài năm sau đó, anh sẽ nghiêm trang đứng trước mặt cô cùng với lời cầu hôn chân thành, cảm ơn vì đã chờ đợi anh suốt ngần ấy thời gian.

Nhưng cô đã gạt bỏ giả thiết đó.

Bởi trong khoảnh khắc giữa những lựa chọn, cô đã biết trên cán cân tình cảm và lý trí kia, cô có phần nhẹ hơn. Làm sao người ta dám trông đợi một người đã từng chọn cách buông tay mình để rồi sau đó tìm đến để hàn gắn. “Người ta không nên tự mộng du ngay trong chính cuộc đời thực này”, cô nói.

Tôi nghĩ ngoài kia nhiều người cũng đang mộng du. Có người đã rẽ lối, cũng có kẻ cứ đứng ở ngã ba đường tiếp tục chờ đợi và hoang mang.

Nhưng vấn đề ở đây theo cô không phải là chờ đợi hay chấm dứt, mà là ở sự lựa chọn. Rõ ràng trong khoảnh khắc đó, cô đã tổn thương nhiều thế nào khi anh nhất mực buông tay cô để đến một đất nước xa xôi. Rồi ai dám chắc những tiện nghi vật chất, những mời gọi xác thịt không cuốn anh trôi xa mãi mãi. Nếu yêu, cả hai sẽ cùng tiến hoặc cùng lùi, nhưng anh đã chọn cách đơn độc tiến bước, còn cô thì mãi dừng chân.

Đó có phải một chuyện tình buồn?

Doi mat voi mua xuan
Ảnh minh họa

Cô bảo gần đây cô bắt đầu uống bia. Sự trống rỗng khiến chất nước óng vàng vốn chẳng ngọt ngào gì bỗng chốc trở thành liều thuốc tinh thần cho cô. Còn nhớ anh đã bảo chẳng thích những cô gái làm bạn cùng hơi men nhưng kể từ ngày anh chủ động chia tay, cô bỗng trở thành một con người hoàn toàn khác. Những gì anh yêu thích, cô sẽ nhẫn tâm căm thù; những gì anh ghét bỏ, cô nghiễm nhiên quý mến.

Chẳng biết đó có phải là sự dằn mặt có chủ đích hay không hoặc giả là theo quy luật nào đó của bộ môn tâm lý học, tự dưng con người ta bỗng trở nên đồng điệu với những thứ trái ngược con người trước kia của mình.

Lần cuối cùng tôi nhìn thấy cô trong một hình ảnh khác, gai góc và cá tính hơn hẳn. Cô kể mình đã tự cắt phăng mái tóc dài ngang lưng chỉ bằng một đường kéo, rồi cô lục tung tủ quần áo, xé toạc từng bộ đến cái cuối cùng. Cô làm việc đó một cách tự nguyện mà sao vẫn chẳng thể vui.

“Vậy thì tại sao phải làm?”, tôi hỏi.

“Chẳng biết, nếu không làm một điều gì đó, có thể cơn trầm cảm này sẽ kéo tôi xuống vũng lầy, mãi mãi chẳng bao giờ thoát ra được nữa”, cô nói.

Rồi cô xuất hiện, mái tóc tém cá tính thay cho vẻ nữ tính dịu dàng ngày xưa. Cô mặc áo denim và quần jeans rách, mang những đôi boots hầm hố. Cô trở nên khác lạ ở hiện tại, còn tôi thì vọng tưởng và tiếc nuối về quá khứ.

***

Mùa xuân, ở một diễn biến khác, anh chính thức có người yêu mới. Cô thú nhận đôi khi biết nhiều cũng không nên, như thể dù cô đã tìm đủ mọi cách để quên nhưng mọi tín hiệu về anh, cô đều nắm bắt không bỏ sót. Cô tỏ ra hờ hững nhưng lại quan tâm sâu nặng. Tôi nói: “Cô chẳng bao giờ quên được đâu, vậy nên hãy yêu lấy một ai đó đi”.

- Yêu ai?

- Người thực sự cần cô.

- Chẳng ai cả.

- Cô lại dối lòng rồi.

Tôi biết có khá nhiều người theo đuổi cô ở thời điểm hiện tại, trong đó có K. K. là mẫu đàn ông kiên trì nhất mà tôi từng biết. K. ở bên cô rất lâu. Những lúc cô như một thực thể trống trơn và vô định, có thể bay đi bất cứ lúc nào, chính K. đã kéo cô lại. Cô cứ tỏ ra mạnh mẽ và lạnh lùng nhưng trong lòng lại yếu đuối, mong manh như thể một chiếc bong bóng xà phòng.

Cô bảo mình nợ K một tình yêu nhưng cô không thể yêu K. Tình yêu nếu xuất phát và lầm tưởng từ sự cô đơn sẽ như con dao hai lưỡi sắc bén cứa sâu vào cả cô và K. Rồi lại khổ đau hơn.

Cô khoe mới làm một hình xăm rất đẹp gần gót chân. Đó là hình xăm một đôi cánh.

- Nó có ý nghĩa gì?

- Để tự do.

Cô bảo hóa ra sau chia tay, thứ cô đánh mất không phải là tình yêu, mà là sự tự do. Cô cứ tự giam cầm mình trong những không gian chật hẹp, tự cho phép mình cấu xé lên cảm xúc bằng những bản nhạc buồn. “Điều đó cô độc lắm”, cô tự nhận. Vậy nên, cô muốn đi, đi đâu cũng được, miễn là đi.

Khi đôi chân muốn rời đi, tôi biết lòng cô đã dần tìm được sự bình yên.

Cô gửi email cho tôi đều đặn. Trong email, cô kể chi tiết về trải nghiệm của chuyến đi, mỗi ngày. Có lúc tôi thấy cô ở Đài Bắc, lúc lại ở Chiang Mai. Cô bay khắp nơi không ngơi nghỉ. Cô bảo những chuyến đi khiến tâm trạng cô khá ổn. Cô đặt chân đến khá nhiều quốc gia mà cô từng ao ước đến. Và cô cho rằng đó cũng là một trong những điều ý nghĩa của đời người.

Doi mat voi mua xuan
Ảnh minh họa

Nhưng trong email gần nhất, tâm trạng cô có phần chùng xuống. Cô bảo mình gặp lại người xưa. Tôi chẳng cần suy đoán cũng dễ dàng nhận ra đó là anh. Thời điểm đó cô đang ở Bali, đang tận hưởng vị mặn nồng của biển đảo Indonesia.

“Rồi cô đã làm gì?, tôi hỏi qua email.

Và cô bắt đầu kể…

Cô có phần hơi bất ngờ khi nhận ra người cũ. Ở thời điểm hiện tại, anh thay đổi nhiều. Anh bắt đầu để râu, tóc đã thưa đi ít nhiều, trông anh chẳng khác những gã đàn ông sắp bước một chân qua nửa đời người, khắc khoải và già nua.

Cô và anh sóng đôi bên nhau. Họ đi qua từng ngõ ngách đường phố, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Anh bỏ lại mọi thứ ở nửa bán cầu trong một tuần. Cuộc sống hiện đại ở một đất nước công nghiệp khiến anh xoay mòng và mệt mỏi. Đó cũng là lý do khiến anh tìm đến nơi này. Anh thú nhận nếu lúc trước đừng nên rời đi, có lẽ cuộc sống của anh đã trôi qua một cách bình thản và không vướng bận.

Cô cảm thấy nó như thể niềm an ủi đáng thương mà anh vịn vào nhưng lại hoàn toàn vô nghĩa. Cuộc sống bên kia đại dương đã mang lại cho anh nhiều thứ quý giá, tại sao anh lại tìm cách che lấp đi bằng những tiếc nuối dĩ vãng xa xôi? Phải chăng vì khi gặp lại cô, anh buộc phải nói ra những lời lẽ đó để xoa dịu lòng cô cho những đổ vỡ mà năm xưa anh sẵn sàng đánh đổi?

Doi mat voi mua xuan
 

Mà có lẽ đó cũng là tâm lý chung của tất thảy nhân loại. Khi đối diện với người cũ, người ta thường chẳng dám tỏ vẻ vui mừng hay hồ hởi vì những thứ mình có. Thay vào đó sẽ là nỗi tiếc nuối, như một sự xót thương tử tế dành riêng cho quá khứ ngậm ngùi.

Anh mong ước có ngày sẽ trở lại quê hương, rồi anh sẽ mua một căn nhà nhỏ để mỗi đêm nằm nghe sóng biển và những yên bình sẽ bủa vây anh đến hết đời. Đó là cuộc sống mà anh ao ước.

Về phần mình, cô không tiếp lời. Cô đã không ước mơ gì cho bản thân sau này. Cô không nghĩ mình sẽ kết hôn, cũng không mong muốn mình sẽ lại dây dưa tình cảm với một kẻ khác phái nào đó. Cô hoàn toàn mù mịt với dự định của tương lai. Nỗi đau anh để lại quá lớn, thành ra cô chỉ muốn một mình, cô độc cũng được nhưng nó làm cô bình tâm. Hoặc cô sẽ đến trại trẻ mồ côi và tự nuôi nấng một đứa trẻ bất hạnh nào đó nếu đủ cơ duyên. Vậy là đủ.

Đêm đó, anh bắt đầu tỷ tê, họ ngà ngà say và lao vào nhau. Anh kể về những tháng ngày lần đầu tiên sống trên đất khách quê người, cả những khó khăn khi tự dung nạp chúng thành quê hương thứ hai của mình. Anh nói nhớ cô nhưng đôi mắt anh chỉ ngập đầy những điều dối trá. Cô lại tiếp tục kể, bằng giọng điệu đã có phần dửng dưng. Cô thú nhận mọi thứ dần trở nên mờ nhạt và cô chợt nhận ra những ngày yêu nhau xưa cũ cũng chỉ là phù hoa trôi dạt, cô đã dốc lòng mình ra quá nhiều và giờ đây đang cảm thấy hối tiếc.

Rồi cô lẳng lặng rời đi. Thời khắc đó đang là nửa đêm. Cô tự cuốn gói khỏi chốn này. Cô chẳng muốn nhận thấy sự hiện diện của anh thêm một lần nào nữa. Bấy lâu nay, cô ôm ảo tưởng và ngộ nhận rằng sẽ có lúc anh hối tiếc và dằn vặt vì đã để cô lại, để tình yêu của họ lại. Nhưng giờ phút này, sự dối trá của anh khiến cô ngạt thở.

Lúc cô khép cửa, anh đã ngủ say. Cô thoáng thấy tấm ảnh trong chiếc ví mà anh vô tình để mở. Bức ảnh chụp anh đang tươi cười cùng một người phụ nữ và hai đứa trẻ. Cô thầm biết đó là người vợ và hai đứa con mà anh bỏ lại bên kia bán cầu để đi tìm sự thư thái cho riêng mình. Anh luôn là kẻ chạy trốn, mãi mãi là kẻ chạy trốn cho sự vị kỷ xấu xa của bản thân. Cô cảm thấy rùng mình vì người ta có thể phản bội hết lần này đến lần khác. Rồi cô khép cửa, để cho bóng tối nuốt chửng hình ảnh ấy trong tâm trí.

***

Cô bảo chẳng dễ dàng gì để đối mặt với tất thảy điều đó. Mà thôi cuộc đời còn dài, cô cũng chẳng muốn mình cứ quanh quẩn mãi trong quá khứ. Tôi thấy cô đã mạnh mẽ nhiều.

Mùa xuân, cô bảo mình đang hẹn hò với một người đàn ông.”Ai vậy, K. à?”, tôi hỏi. “Chẳng phải K.”, cô đáp. Khi lòng bình yên, cô nhận ra K. chỉ là một người bạn đúng nghĩa, cô không muốn tiến xa hơn trong mối quan hệ đó. 

- Vậy thì người đàn ông đó là ai?

Đáp lại câu hỏi của tôi là một nụ cười.

Cô kể dạo này cô hay lui tới trại trẻ mồ côi. Những đứa trẻ bất hạnh khiến cô mềm lòng. Trong số đó, có một đứa trẻ cứ quấn lấy cô và cô cũng dành tình cảm đậm sâu cho nó. Đó là thời điểm cô đang tập trung cho mọi thứ, thời gian và tiền bạc. Khi mọi thứ ổn thỏa, cô sẽ nhận nuôi đứa trẻ. “Còn người đàn ông kia, anh ta có phản đối không”, tôi buột miệng.

“Nếu anh ta phản đối, có lẽ tôi đã chẳng phí thời gian để hẹn hò”, cô cười.

Và tôi cảm nhận cô đã thực sự tìm ra cho mình ý nghĩa của cuộc đời. Giống như vào mùa xuân, cây cối cũng trở nên tươi đẹp hơn để khởi đầu một chu kỳ tiếp theo của thời gian tịnh tiến.

 Kai Hoàng