Menu

Mọi người khuyên tôi nên bao dung, tha thứ vì dù sao chồng cũng đã mất rồi, các con tôi có thêm một người anh khi cha không còn cũng là một điều tốt đẹp.

Tôi cứ nghĩ một lần bao dung sẽ giúp gia đình chúng tôi trở về nguyên vẹn là một tổ ấm. Thế nhưng tôi đã sai rồi, trái tim anh chưa bao giờ ở trọn vẹn trong tổ ấm đó.

Tôi biết chưa bao giờ anh quên cô ấy. Nếu ngày đó cô ấy đồng ý cưới anh, có lẽ tôi không bao giờ trở thành vợ anh được. Suốt cuộc đời này, tôi chỉ là lựa chọn thứ hai của chồng, một lựa chọn đầy khiên cưỡng.

Rượu có thể trở thành gia vị cho một món ăn, men say cho một đêm sum họp gia đình, nhưng cũng có thể là khắc tinh để những cuộc đoàn viên mãi mãi chỉ còn là mộng ảo.

Rằng thì cũng như nước ngầm càng chảy càng sâu, có những nỗi đau không phải vì không nói ra mà tự dưng biến mất. Chỉ là bởi vì họ không khóc thành tiếng mà thôi…

Thanh xuân bé mọn lắm nhưng tình yêu, niềm vui và hạnh phúc lại bao dung hơn, đủ để hai con người dù gặp nhau khi không còn trẻ vẫn có thể cùng nhau trải qua những ngày tháng ngọt ngào.
Trang 3 trong 75