Menu

Khi tụi nhỏ kết thúc học kỳ 2, tôi sẽ đem các con chạy trốn. Tôi đếm từng ngày và cảm giác như nghẹt thở khi mỗi sáng tỉnh dậy vẫn phải giả vờ mỉm cười với chồng như không có gì xảy ra.

Dù chồng không tỏ ra lưu luyến với người cũ nhưng gia đình anh cứ nhắc về cô ấy khiến tôi rất khó chịu. Có cảm giác cái bóng người cũ trong gia đình chồng quá lớn khiến tôi không thể vượt qua.

Đêm nào chồng tôi cũng ôm chiếc gối ấy đi ngủ thay vì ôm vợ. Ban đầu tôi không để ý, nhưng đến khi phát hiện ra sự thật đằng sau đó, tôi như gục ngã.

Cái tát của anh khiến tôi thức tỉnh, biết mình sẽ trở lại ngôi nhà đó, tiếp tục chăm sóc mẹ chồng, nhưng không phải bây giờ. Tôi cần thời gian cho mình và cho cả chồng trước khi chúng tôi ngồi lại nói chuyện thẳng thắn.

'Trai nuôi vợ đẻ gầy mòn', vợ sinh một tháng, tôi sút ba ký lô. Từ ngày có con, vợ chỉ biết ôm con quấn mẹ mà quên luôn chồng. Vợ nói ráng chiều ba mẹ, ông bà đã bỏ quê vào chăm cháu, mình chịu khó xíu.

Những con thú khi sinh con thường tự mình chuẩn bị một nơi an toàn, thoải mái để chào đón con mình. Còn tôi buộc phải làm những chuyện không mong muốn trong ấm ức, lo lắng và sợ hãi.
Trang 1 trong 79