Menu

Suy nghĩ quẩn quanh khiến con đâm ra chán ghét. Kiểu của anh như tiền ai nấy xài thiếu đủ tự chịu, làm con rất tự ái.

Lấy chồng, nhưng cháu phải luôn tìm cách giấu anh và gia đình chồng về hoàn cảnh thật, thói hư tật xấu của cha mẹ. Mẹ cháu thì ham cờ bạc, cha cháu nhậu nhẹt, say xỉn suốt...

Tôi thương con, nhưng không biết phải làm gì. Nếu nói ra sự thật, chắc gia đình tôi sẽ tan nát. Nhưng bỏ mặc đứa con tội nghiệp kia thì tôi cũng không đành.

Em nghĩ, lấy chồng cũng như chọn một hạng mục để đầu tư. Nếu tốt thì mình được yên ổn thụ hưởng, còn không thì phải tính tới chuyện thu hồi vốn cho thuận lợi, nhanh chóng...

"Anh nói bây giờ mập vậy, thiếu tự tin vậy còn mặc đồ kín đáo, còn là vợ anh, chớ làm cho đẹp ra ăn mặc hở hang khoe hàng, thành vợ thiên hạ".

Phụ nữ bây giờ học hành, kinh doanh, việc chỉ huy trong nhà, không các bà thì ai. Có ông nào không sợ vợ đâu mà còn làm dữ.

Con tôi theo học các lớp thiền, yoga thì tốt quá, tôi hoan nghênh. Nhưng chả hiểu sao, nó bỗng cắt hết sữa và thịt, đường trong thực đơn của con nó, cho cháu tôi ăn toàn rau củ, bảo là theo khoa học...

Một phát hiện khiến em vô cùng hoang mang, hiểu rằng em chỉ là người thế vai cho cô ấy. Anh quen em vì cô ấy chứ không phải vì chính em...

Trong tình yêu, chẳng có sự tính toán nào gọi là ngu hay khôn, bởi đó là những mách bảo của trái tim.

Chồng em đâu phải cưới vợ là xong, mà còn quen người này người khác, cặp kè công khai, người ta khinh em bởi em chỉ là thứ cưới về cho có. Em đã mấy lần viết đơn ly hôn...

Cháu nghĩ, khi người ta còn phân vân, còn phải suy nghĩ, nghĩa là tình cảm chưa đủ, không trọn vẹn. Cháu không cần nữa.
Trang 2 trong 41