Menu

Họ là họ, không cũ, không mới gì cả. Khi trải qua đổ vỡ, họ nhận ra những sai lầm của mình ở đâu đó và sửa chữa sai lầm ấy. Tình yêu của họ vẫn đầy ắp trong tim...

Họ hàng nói cô kén chọn, bạn bè nói, ai bảo mày giỏi quá nên giờ tìm đâu ra người xứng lứa vừa đôi, cô ngẩn người, giỏi là một cái tội hay sao? Nhìn quanh thấy bạn bè ai cũng con bồng con bế, cô cũng... thèm.

Ông chồng 60 tuổi bỗng dưng thích đi tập thể dục, lại điệu đàng áo quần tập tành khiến bà sinh nghi. Hóa ra, trong nhóm tập có một bà hàng xóm còn rất điệu đàng.

Rằng thì cũng như nước ngầm càng chảy càng sâu, có những nỗi đau không phải vì không nói ra mà tự dưng biến mất. Chỉ là bởi vì họ không khóc thành tiếng mà thôi…

Hầu như cô gái nào tôi cũng thấy không đủ tiêu chuẩn làm vợ mình. Có người xinh đẹp thì nông nổi. Người sâu sắc, thông minh thì không biết nội trợ. Người có được cả nữ công gia chánh thì nhan sắc có phần hạn chế…

Một anh nhà thơ phát biểu: “Lấy vợ mà lấy em nào yêu thơ mình thì toi. Cưới xong, việc đầu tiên là nó bỏ thơ mình vào sọt rác, sau đó nó bỏ mình luôn”. Phải vậy không?

Tôi không chắc còn mấy ai mong tìm lấy bàn tay đã cũ, đã quen, không còn mượt mà trẻ trung như những ngày son rỗi.

Ba gọi điện hỏi tình hình sao, lát ba lên ga đón mẹ và mấy chú bác. Ba hỏi Kim ở nhà chồng đã quen chưa, Kim cười, quen lắm rồi, con đang tính có khi khỏi cưới nữa cho đỡ tốn. Ba nạt nói linh tinh!

Họ tới bệnh viện tâm thần nhưng không hề la hét, nói cười vô thức, mà khuôn mặt hằn rõ lên vẻ lo âu, mệt mỏi với những quầng mắt thâm, sưng húp.

Những món nợ không bao giờ trả dứt. Những món nợ mà đôi khi thấy lòng mỏi mệt, lại xúm nhau về đòi cho mình gượng đứng lên, lẩm bẩm: “Anh phải sống. Sống mà trả cho xong những điều ấy chứ, ai cho phép mình trốn nợ”.

Đi ngang qua anh, tôi ngửi thấy mùi nước hoa lạ vương trên vai áo. Mùa đông lạnh, một hơi ấm cũng dễ khiến người ta lạc đường. Mà có phải anh lạc đường không?
Trang 2 trong 530