Menu

"Làm công tác Đoàn, sống trong môi trường Đoàn, cùng tham gia các hoạt động Đoàn, chúng tôi mới có cơ hội gặp và hiểu nhau rồi về chung một nhà".

Anh và cô nhìn nhau, không khí như đóng băng, hình như có tiếng răng rắc nhè nhẹ. Cả hai hiểu đó là tiếng vỡ vụn của điều gì đó, không thể cứu vãn.

Có một điều khó nghĩ, là ba mẹ em kêu cả hai vợ chồng về, nhưng lúc cả nhà ngồi lại họp, ba mẹ chỉ muốn có các con ruột, còn con dâu con rể thì ở vòng ngoài, không bàn luận, cũng không nghe...

Kể về chồng đầy tự hào, nhưng nhắc đến mẹ chồng, cô gọi đó là 'người mẹ chồng vĩ đại' mà phải may mắn lắm mới có được trong đời.

Tiến để mở mang, hoàn thiện, để cải thiện chất lượng sống của gia đình; nhưng nếu vượt ngoài sự dưỡng nuôi hạnh phúc, gắn kết hôn nhân thì… đường dài và rộng em cứ bước một mình.

Hàng xóm của tôi là bác Tuyên, gần 60 tuổi, con cháu đủ đầy. Ai cũng biết bác thầm yêu một dì ở cuối làng. Nhưng cứ dè dặt mãi, vì con cháu chẳng đứa nào đồng ý.

Tôi biết, không trả nợ thì không yên, mà trả nợ thì không biết chừng đó đã hết chưa; lỡ bể chuyện, biết nói sao với chồng. Giữa chồng với con trai tôi vốn cũng không hòa thuận lắm...

Họ vỡ mộng. Ký ức ngọt ngào thuở thanh xuân nay bị thực tại nghiền nát. Cô chợt nhận ra, lâu nay họ chỉ sống bằng ảo mộng về nhau...

Ngày anh cưới vợ, tôi nằm vùi, cố nhớ lại vì sao chúng tôi chia tay, dù không thể tin đó đúng là lý do. Nhưng thôi, đúng hay không thì anh vẫn đang là chú rể mà cô dâu không phải tôi.

Suy nghĩ quẩn quanh khiến con đâm ra chán ghét. Kiểu của anh như tiền ai nấy xài thiếu đủ tự chịu, làm con rất tự ái.
Trang 1 trong 546