Menu

Làm nũng một chút thì không sao, nhưng bắt người khác phải chịu trách nhiệm về sự mệt mỏi của mình thì khó lắm, mà chẳng giải quyết được gì.

Tôi không cho phép mình để danh dự bị xúc phạm. Và tôi chọn buông tay. Liệu tôi có đúng không khi chặn luôn cả số điện thoại của anh?

Tôi tính đưa cha về ở với vợ chồng tôi cũng không được, vì nhà chật, không thể có phòng riêng cho ông. Mà chồng tôi cũng không đồng ý, với lý lẽ “nhà có bốn chị em…”.

Ban-công rộng mét rưỡi, dài bốn mét. Ngay từ lúc chọn mua nhà dự án, tôi đã chú ý đến căn này, vì có ban-công rộng nhất. Nhưng khi nhận nhà, tôi có chút thất vọng, vì nó bé hơn tôi nghĩ.

"Thả thính" trên mạng xã hội chẳng còn là đặc quyền đặc lợi của các bạn trẻ. Khối ông anh, bà chị (nhiều nhất là các bà chị) tuổi xế chiều vẫn còn mê "thả thính".

Anh đau vì mối tình đầu, còn em đau vì anh. Những nỗi niềm chẳng chung nhưng là hệ quả rối rắm. Em cũng đã mệt rồi...

Tôi nửa muốn lật mặt anh ta với Nga. Nửa thương người phụ nữ đang phải chống chọi với bệnh tật và cả số phận đáng buồn của mình.

Nếu có ai đó vì "bị thả thính" mà đâm ra ngộ nhận, thì đó cũng không phải lỗi của người "thả thính". Việc hiểu và nhận thức là hành vi của người nhận, mỗi người phải dựng cho mình một sức đề kháng.

Tuần trước, có một chị tới chỗ làm gặp em, kêu ra ngoài nói chuyện, chị bảo em đừng “thả thính” chồng chị, đừng phá hoại hạnh phúc gia đình người khác…

Mức độ những vụ bế quan mang tên phụ nữ này khác nhau. Có ca chỉ cần ông chồng chịu khó bỏ công là then lỏng khóa lơi, nhưng cũng lắm ca ông bà bở hơi tai vẫn “con ruồi không qua lọt”.
Trang 1 trong 513