Menu

Tôi mở máy tính của con, thấy nhiều hình ảnh chụp thầy trò đi chơi với nhau rất tình tứ. Tôi hỏi, con thừa nhận đã yêu thầy, đã có quan hệ và phá thai. Tôi nên làm gì với con mình đây?

Bạn bè của cô ấy bảo: “Bồ sành sỏi, tưởng lấy đại gia chứ ai dè…”.

Chồng em mất đã hai năm vì tai nạn giao thông, khi con mới sinh được mấy tháng. Tới nay, em vẫn ở với gia đình chồng. Em thấy cuộc sống rất ngột ngạt, muốn thoát ra nhưng không biết làm cách nào?

Quay về thì tôi sẽ không phải lo chuyện vật chất, được gần con trai, lấy lại tình cảm của con. Nhưng tôi không biết liệu anh ta sẽ có những thủ đoạn gì để trả thù hay kiểm soát, hành hạ tôi không.

Làm sao để trông mình có vẻ năng động, nồng nàn, ấm áp hơn? Làm sao để mọi người nhìn mình và nói chuyện với mình, chứ không lướt qua như thể mình là một bức tường phẳng lì trơn láng vô cảm?

Nhiều khi em thấy mình đang bám víu vào công việc, vào trách nhiệm nợ nần để sống tiếp, chứ tình cảm vợ chồng không còn bao nhiêu.

Hôm sinh nhật tôi - sinh nhật đầu tiên từ khi chúng tôi quen nhau, tôi nghĩ, sẽ được anh chăm chút, để hãnh diện với bạn bè. Không ngờ anh thờ ơ và nói thẳng rằng, tôi đừng mong chờ gì...

Em biết mình như vậy là sai, nhưng em không cưỡng lại được. Bây giờ em không còn muốn theo chồng ra nước ngoài nhưng lại sợ bị mất quyền nuôi con...

Tôi thì nghĩ, vợ chồng già nương tựa vào nhau, nhỡ đêm hôm có vấp ngã, tai biến… thì còn có người đỡ đần. Vậy mà không hiểu vì lý do gì, chồng tôi đề nghị “ra riêng”, vợ chồng mỗi người một phòng, không ở chung nữa.

Căn hộ chung cư mua trả chưa xong, vậy mà tháng trước đổi xe máy, tháng này đã đòi mua xe hơi trả góp. Tôi bảo các con sao phải mang nợ vào thân. Chúng bảo tôi cổ lỗ, sống phải hưởng thụ, “tiền nhiều để làm gì”...

Anh làm đủ chuyện để cho em bất bình, công khai chở cô kia đi chơi, mua quà tặng cô ta… Nhưng em đã quyết rồi, em sẽ không bao giờ để cho anh ta được tự do mà đi với người khác...
Trang 5 trong 46
Hộp thư Hạnh Dung