Menu

Chị ta tìm đến cơ quan em, nói rằng mình đang bị ung thư, rằng chồng em là một kẻ bạc bẽo, ngày xưa biết chị ta có khả năng bị bệnh nên mới dứt áo ra đi.

Chị Hạnh Dung ơi, chồng hiện tại cưu mang cả ba mẹ con em, nhưng anh quá ghen với chồng cũ. Anh khó chịu với việc con em gặp bố ruột. Sự ích kỷ của anh khiến em mệt mỏi...

Tôi biết đó là một mối tình tội lỗi, vì anh đã có gia đình. Nhưng anh đã luôn hứa rằng sẽ đến lúc anh là của tôi trọn vẹn. Vậy mà giờ anh bỗng im lặng và xa cách tôi. Tôi phải hiểu anh thế nào đây?

Vợ tôi lúc này mang tiền về nhà nhiều hơn trước, mua sắm vật dụng đắt tiền, trong tủ có nhiều váy áo mới, lại hay đi tụ tập bạn bè. Tôi nghi quá.

Đừng đặt mình vào một cuộc chạy đua với người cũ, xem thử hậu ly hôn ai được hơn ai. Mình ly hôn để có được cuộc đời của mình, đó là điều quan trọng nhất.

Nghe nói, ở hội sở, chị là người giỏi giao tiếp, khéo ăn nói, lúc nào cũng được lòng mọi người. Nhưng chị về làm dâu, càng sống, càng nhiều va chạm, em nhận ra đó là một người đàn bà kinh khủng.

Cô gái trẻ nói không thể vác bụng bầu về quê, vì bố mẹ sẽ quỵ ngã. Cô ấy luôn là đứa con gái hiếu thảo, cha mẹ đặt nhiều kỳ vọng cho đến khi vướng vào chuyện tình với chồng em.

Vợ tôi xem YouTube rồi bắt chồng con ăn kiêng cái này, cái kia, còn dọa cả nhà là tiến tới… loại trừ hẳn thịt khỏi bữa cơm hằng ngày với bao nhiêu bài “thuyết giảng” nhức đầu...

Cô ấy thản nhiên thừa nhận mình là người yêu cũ và chủ động tìm đến anh, xin một buổi đi chơi cuối cùng trước khi mất anh vĩnh viễn. Kết quả của buổi đi chơi đó chính là đứa con này.

Bạn trai nói em có “thần thái” ăn hiếp chồng, kiểm soát tiền bạc của chồng. Vậy là chia tay cái rụp. Em không biết cái "thần thái" này hình thù nó ra sao!

Em thấy cuộc sống của mình tù túng, bí bách, nhàm chán. Mẹ chồng em thì nói phụ nữ có con cái gia đình mà bỏ đi một lèo mười ngày vậy, chỉ có con dâu nhà này thôi!
Trang 3 trong 46
Hộp thư Hạnh Dung