Menu

Thương con dâu

05:00 11/04/2019

pno
Hằng ngày, chị vẫn chuyện trò với nó nhưng dường như cả chị và nó đều cảm nhận giữa hai người có một khoảng cách vô hình.

Sáng sớm, đi ngang qua phòng, chị nghe tiếng con dâu thẻ thọt vọng ra: “Em chả hiểu mẹ như thế nào. Em chờ anh về ăn cơm thế mà mẹ cũng bực. Em khóc giận anh không về đón em và con đi khám bệnh, mẹ cũng cáu”.

Chị lẳng lặng đi xuống, ngồi trong phòng khách, nghĩ mà buồn. Nó về làm dâu chị gần hai năm. Mẹ con chưa có nhiều thời gian để hiểu và gắn bó. Hằng ngày, chị vẫn chuyện trò với nó nhưng dường như cả chị và nó đều cảm nhận giữa hai người có một khoảng cách vô hình. Cuộc đời chị nhiều nỗi niềm nhưng vốn là người kín chuyện nên không phải ai chị cũng chia sẻ. Với lại, có nói ra thì nó cũng không hiểu. Vì nó còn quá trẻ, hồn nhiên, trong trẻo như thanh xuân của chị.

Thuong con dau

Tính cách nó trẻ con và có phần đuểnh đoảng. Xét về tiêu chuẩn làm dâu thì chị không ưng. Nhưng chị quý nó ở sự trong sáng và thật tâm. Chị cũng không nhớ nó là mối tình thứ mấy của thằng con trai mình, cái đứa thay bạn gái như thay áo. Có cô đến nhà mấy lần, đưa nhau đi du lịch, tưởng cưới đến nơi rồi, tự dưng thằng con chị chán bỏ làm quen cô khác. Rồi đùng một cái nó bảo cưới vợ - là con dâu chị bây giờ, khi mới quen được gần sáu tháng. Chị bảo: cưới vợ là chuyện nghiêm túc. Nó gật: con muốn lấy vợ thật mà. Chị thấy hoang mang, sợ cái tính đào hoa của con trai làm khổ con gái người ta.

Trước ngày cưới, con bé thật thà bộc bạch với chị: “Cháu thích anh ấy ngay lần đầu gặp nhau, cháu muốn làm vợ anh ấy bác ạ”. 

Cưới nhau được một thời gian, hai đứa hoan hỉ báo với chị có tin vui. Chị mừng và lòng cũng nhẹ nhõm phần nào.

Thuong con dau
 

Nhưng rồi những điều chị lo lắng dần hiện hữu. Thằng con trai chị lại ngựa quen đường cũ, ham vui, mải chơi và tìm kiếm những thứ lạ lẫm bên ngoài. Chị cũng đã nhiều lần khuyên bảo, nhắc nhở nhưng nó không nghe. Vợ nó thì ngây thơ và tin chồng tuyệt đối. Con trai chị lại rất giỏi nói dối, khi thì bận công việc, khi tiếp đối tác về muộn, khi tháp tùng sếp đi công tác dài ngày. Vợ nó cứ thế tin nên nhiều hôm muộn vẫn ngồi chờ chồng đến khuya, rồi ngủ gật trên ghế sofa; khi thì cuống cuồng chuẩn bị quần áo để mai chồng đi sớm. Cuộc sống của nó, kể cả cảm xúc cũng phụ thuộc chồng. Vài bận, nó cũng giận dỗi vì chồng thất hứa, sai hẹn nhưng thằng con chị chỉ cần dỗ dành, xin lỗi vài câu rồi đâu lại vào đấy. Chị thấy vậy mà bực bội trong lòng nên nhiều khi cáu gắt vô cớ với nó. Nó không hiểu mà chị cũng đâu dễ nói ra.

Khi con dâu sinh con, chị cũng đã sẵn sàng phụ giúp trông coi, nhưng rồi thằng con bảo: “Mẹ vợ còn khỏe nên cứ để vợ con về bên đó, còn mẹ thi thoảng sang chơi với cháu là được”. 

Cho vợ sang bên đó, thằng con chị rảnh rang bay nhảy. Nhiều hôm, đá qua thăm con chút rồi lại đi chơi nhưng nói dối vợ là về bên nhà vì chị không được khỏe. Con dâu nghe vậy liền điện thoại cho chị hỏi han. Chị đứng giữa ú ớ khó xử. Không phải một lần mà nhiều lần như vậy nó đều kiếm cớ để nói dối vợ. Hôm rồi, chị dưới quê lên, khi bước vào nhà bất ngờ nhìn thấy thằng con trai chị đang ôm eo một cô gái trong phòng khách. Nhìn thấy chị, cả hai lúng túng buông nhau ra. Chị sững sờ, không ngờ nó lại ngang nhiên như vậy. Tức mình, chị xông vào tát cho thằng con một cái và chỉ tay vào mặt cô gái kia: “Cô có biết con trai tôi có vợ rồi không? Vợ nó vừa đoan trang vừa xinh đẹp ngất trời kia kìa”. 

Chị chỉ vào khung ảnh cưới treo trên phòng khách. Cô gái kia xấu hổ bỏ về. Thằng con trai chị cúi gằm mặt không dám nhìn mẹ. Còn chị, nỗi đau của người vợ từng bị chồng ngoại tình cùng với những cay đắng của hôn nhân lại dội về nhức nhối. Bao năm qua, chị đã cố gắng dạy dỗ mong thằng con lớn lên không giống như bố nhưng chị đã thất bại. Chị biết nhiều việc nó làm lén lút sau lưng vợ, nhưng phơi bày ra để vợ chồng nhà tan cửa nát, lòng mẹ cũng đâu nỡ. Vậy nên chị đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Mẹ con gắn bó chưa lâu, tình cảm chưa nhiều nhưng cùng là phụ nữ nên chị thương con dâu. Chị nhìn thấy quá khứ của mình trôi về từ cuộc sống của nó hôm nay. Chị mong nó sống chủ động, độc lập và tỉnh táo để tương lai không phải nhận về những giọt nước mắt đắng xót như chị. 

Nhưng không biết đến bao giờ con dâu chị mới hiểu. 

Hoàn Bùi