Menu

Tôi vẫn luôn sợ những cuộc cãi vã vì mỗi khi ai đó to tiếng, tôi hay bị giật mình. Vậy mà giờ đây mỗi lần nói chuyện với bố, tôi luôn cố gắng nói lớn nhất có thể.

Khi nước rút, những ngấn nước còn bạc thếch lưu dấu trên những thân cây xù xì, trên nền gạch ẩm mốc, bà Xuân cao đi bới rác còn lưu lại trên những thửa ruộng cao bờ, trên những bụi tre gai nằm dọc bên sông.

Người ta nói chẳng cái khổ nào giống cái khổ nào, gia đình anh cũng không ngoại lệ, dù nhìn vào, ai cũng cho là anh may mắn khi cưới được vợ đẹp, con ngoan, cuộc sống ổn định.

Anh báo tin chiều nay Quỳnh, cô em kết nghĩa thân thiết từ trong Nam ra chơi. Vợ anh sau phút mừng rỡ vì được gặp Quỳnh thì bắt đầu... quýnh.

Bố già rồi, thích sống đơn giản. Mẹ còn ham vui đây đó thì các con nên mừng cho bà ấy, vì mẹ còn sức để đi. Con dâu cũng ngăn chồng, phận làm con đừng xen vào chuyện của cha mẹ.

Chị tôi tin vào những câu “Phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng”, “Phụ nữ yêu đúng người thì không cần phải trưởng thành” và hệt như phim ngôn tình, chị chỉ việc nắm tay chồng, còn lại cả thế giới có anh lo...

Con đường nhỏ băng qua vườn mở rộng, đất lên giá vù vù. Anh hai họp gia đình, nói hồi đó ba chia đất không công bằng, giờ phải chia lại. Anh ba hùa theo, nói lẽ ra phải chia liền lúc ba mới mất...
Trang 1 trong 111