Menu

Đọc tin thời sự gần đây, thấy bàng hoàng vì người ta có thể vì mảnh đất, miếng vườn mà giết chính anh chị em ruột của mình. Tất đất tất vàng, vì vậy người ta không dễ dàng bỏ qua, bất kể tình thâm máu mủ.

Tình yêu của ông bà ngoại của tôi chắc thuộc vào hàng hi hữu. Đúng nghĩa nắm tay nhau cùng sống đến đầu bạc răng long, yêu thương chăm sóc nhau, từ góc bếp chăm đi...

Em gái giãy nảy phản đối, nói mẹ già rồi còn lấy chồng gì nữa. Chưa kể, mẹ có nhà, có xe, có tiền dưỡng già, có khi người ta nhắm vào tài sản của mẹ. Rồi liệu mẹ có thành Osin hầu hạ người ta hay không?

Ngẫm lại các vụ án xảy ra gần đây liên quan đến xung đột của anh em ruột trong gia đình thì ranh giới giữa tiền và tình nghĩa rất mong manh...

Nhớ quê là nỗi nhớ rất khó tả. Nhớ từ ngọn gió đêm, nhớ cơn mưa rào, hay đôi khi chỉ một tiếng sấm xẹt ngang giữa trời chiều cũng kéo theo bao cảm xúc nôn nao...

Trung thu vốn dành cho thiếu nhi, nhưng cũng là dịp người lớn hồi tưởng lại tuổi thơ. Những ngày này, kỷ niệm về tuổi thơ trong tôi ùa về, êm ái và ấm như ánh đèn hạt bưởi Trung thu xưa...

Con bé 5 tuổi hỏi mẹ, lồng đèn là gì ? Trung thu ra sao? Lúc ở Việt Nam con còn bé quá, chưa cảm nhận được thế nào là Trung thu...

Sống xa một chút lại tình cảm, mỗi lần gặp, anh chị em tay bắt mặt mừng. Còn bây giờ chạm mặt nhau hàng ngày, thêm dâu rể cùng đám con cháu, dễ gì không nảy sinh mâu thuẫn. Cuối cùng là ai cũng mệt mỏi...

Mẹ chồng là tác nhân để cuộc ly hôn của chị diễn ra nhanh hơn. Bà lại ra sức giúp chồng chị vốn làm ăn, cưới cho anh cô vợ mới trẻ đẹp. Chị có thể nói gì tốt đẹp với con về bà nội đây?

Từ ngày bà An vào chăm cháu, bà chưa thấy con dâu đi chợ được bữa nào. Cơm nước xong xuôi cô ôm điện thoại tới khi đi ngủ. Bà dọn dẹp, rửa chén bát luôn tay chân, hệt như một Osin.
Trang 1 trong 106