Menu

Tôi đã quen hình ảnh thằng cháu ngồi một mình yên tĩnh, ăn bánh, uống sữa, không nói chuyện với ai, và cũng không muốn ai nói chuyện với mình. Nhưng một buổi tối nọ, nó nói: “Ước gì con có thời gian để… không làm gì cả”.

Chúng tôi đã rất muốn ngôi nhà và những đứa trẻ. Khát khao ấy vẫn còn đây, nhưng chúng tôi quyết định chưa phải lúc vì mối họa khủng hoảng khí hậu đang rất gần...

Một hôm muốn biết gã chồng đang ly thân sống thế nào, chị ghé vào khu hắn trọ… Dù mới hơn tám giờ tối nhưng phòng hắn đóng cửa, tắt đèn, bên ngoài có hai đôi dép nam nữ. Chị vội chạy thục mạng về.

Không thích con gái lấy người đàn ông đã ly hôn, mẹ buồn mà không dám nói, phải cố tỏ ra vui vẻ để con được trọn vẹn nguyện vọng.

Có cảm tưởng xã hội ngày càng làm quá lên, khi đâu đâu cũng có thể xuất hiện những lời rêu rao giúp đàn bà trẻ, đẹp, quyến rũ. Những khóa học khám phá bản thân, tìm kiếm thần thái...

Mẹ chồng tôi vốn hiền lành, cam chịu còn ba chồng nổi tiếng gia trưởng, cổ hủ và tính toán chi li. Ba chồng là người nắm hết tiền bạc trong nhà, kể cả chuyện sắm sửa hay đi chợ mua thức ăn hàng ngày.

Tuy đối xử với vợ không ra gì, nhưng lại rất tận tâm với hai con. Cũng vì lẽ đó mà chị Vi cứ lần lữa chuyện ly hôn, cho đến cái ngày một người phụ nữ trẻ với cái bụng lùm lùm tìm tới tận nhà chị.

Gần mười năm nay, ba một mình nuôi Dung khôn lớn. Bỗng một ngày ba cho Dung xem bức ảnh người phụ nữ và dè dặt hỏi con gái có chịu gọi cô ấy là dì và sống chung nhà với nhau không.
Trang 6 trong 464