Menu

Chị của ngày xưa nhiều tham vọng, nhưng rồi chị dần hiểu ra cái gì giữ được thì sẽ giữ, không được thì để nó đi, “cố quá là quá cố” mà.

Hàng xóm ở quê gọi vào, trò chuyện xong, bà nhớ quê thẫn thờ rồi bỏ cơm. Con trai vội chặn ngay số điện thoại họ. Tim bà bị bóp nghẹt lần nữa.

Uống cà phê để giảm stress, để đỡ buồn hay để cho vui? Tôi không biết, nhưng giờ đây mỗi khi uống cà phê tôi lại nhớ ba má. Chính xác là tôi nghiện cái mùi cà phê vợt nước nhứt của má dành cho ba.

Tôi ước được con mình tặng món quà với thông điệp đẹp đẽ như vậy. Nhưng để con mình biết làm điều này thì chính tôi phải khác.

Con đi học về không còn líu lo với mẹ nữa, cứ đi thẳng vào phòng, lấy quần áo tắm xong thì bật ti vi, mở tủ lạnh lấy bánh ăn là xong. Căn nhà im lặng khiến tôi thoải mái vì tha hồ “lướt phây”...

Như để chứng minh lời mình nói là đúng, một dịp, anh mang khoe tôi tờ giấy khám sức khỏe với chỉ số ..."khỏe mạnh tuyệt đối" - như lời anh nói. Quả thật ấn tượng đối với tuổi 50 của anh.

“Chỉ có hai người với nhau" - hằng ngày, tôi và bao nhiêu cặp đôi khác đã quên mất điều căn bản này, rồi “cô lập" nhau giữa những hờn giận vợ chồng, bề bộn công việc...

"Chúng ta chỉ gặp nhau ở kiếp này nên hãy làm những điều đơn giản, hạnh phúc cho nhau ". Anh Dũng không chờ ngày dư dả. Anh làm lụng và tiết kiệm mỗi ngày để dành dụm đưa người mẹ quê vi vu thế giới.

Mẹ và bà nội dễ mủi lòng, vẫn vụng trộm đưa tiền cho anh. Ba mươi tuổi, Hoàng vẫn là “đứa trẻ hư” trong gia đình mình. Anh thường xuyên “ngủ ngày, cày đêm”.

Sau cùng chị nhận ra, sức khỏe, niềm đam mê, giá trị tinh thần là những thứ còn quan trọng hơn nhiều so với những giá trị vật chất mà anh chị đã sở hữu trong thời gian ở thành phố đắt đỏ và xa xỉ.

Vừa về đến cửa nhà, anh bị bà hàng xóm kéo áo nói nhỏ: “Này, về nói với bà nội con bé...”. Anh vội dạ vâng rồi nhanh chóng vào nhà, lòng có chút mệt mỏi với những chuyện có người trung gian kiểu này.
Trang 1 trong 424