Menu

Về làm dâu hơn 5 năm, chị quá hiểu tính nết cha chồng, hễ bực bội chuyện gì là ông chửi. Dù biết hết hồi rồi thôi, vậy mà nhiều khi nghe những câu chửi tục tằn của ông, chị cũng đâm buồn bực.

Chồng tôi bảo chưa hẳn mẹ nhu mì, con gái sẽ nhu mì; chưa hẳn bố cờ bạc, con trai cũng cờ bạc. Quan niệm sống, khoảng cách thế hệ, tư tưởng của con, làm sao giống cha mẹ được?

Tôi vẫn luôn đặt ra giả thiết, nếu mẹ thường hỏi "con nghĩ gì:, thì có lẽ tôi chẳng gồng mình giấu chi những nỗi buồn. Giấu nỗi buồn với mẹ, không phải là dối trá, cũng không hề là bản lĩnh hay hiếu thảo gì.

Anh ta thấy cô là mảnh đất màu mỡ có thể dựa vào, nay đủ lông đủ cánh rồi thì thiếu gì cơ hội sự nghiệp và các cô gái đẹp vây quanh. Không nói lời chia tay, anh lẳng lặng rời xa cô.

Tôi cứ nhớ mãi câu nói ồn ào trên mạng xã hội từ một bậc cha chú: "Tôi nuôi con tôi, còn con tôi nó phải nuôi con nó" . Trách nhiệm nuôi con là của hai vợ chồng, chứ không phải của ông bà nội ngoại.

Vừa ngợi ca chồng, vừa ngợi ca tình nhân, câu này xen câu kia. Anh này xen anh kia. Nàng yêu chàng trai trẻ ở điểm nào đó. Nhưng có vẻ nàng cũng yêu chồng - hay tiền của chồng - thứ chàng kia không có...

Những cái đám cưới đã trôi qua lâu lắm rồi. Người ta cũng hết giai đoạn đi mua tã sữa làm quà thôi nôi, đầy tháng. Đám trẻ con lớn trộm lúc nào chẳng rõ.

Tôi chưa đầy ba mươi tuổi. Hình dung một cuộc sống bên nhau chỉ vì bổn phận, như là chỉ vì con… mà thấy đường dài hun hút…

Mẹ chồng tôi gọi lên bảo mấy nay mẹ đi uống trà giảm cân nghe sức khỏe khá lắm. Nhưng liệu trình phải ba tháng, mỗi ngày một trăm ngàn. Hai con liệu cho mẹ được bao nhiêu?
Trang 1 trong 438