Menu

Mẹ có biết con muốn quà Trung thu gì không?

09:00 23/09/2018

pno
Đã bao mùa Trung thu gia đình Lan không ở bên nhau. Con Lan không đòi quà, cũng chẳng cần trống lân, mà chỉ hỏi: "Ba mẹ có về sớm không?"

“Con trai à, Trung thu rồi, anh em con thích quà gì nào?”. Im lặng khá lâu, rồi đầu  bên kia có tiếng nhỏ nhỏ: “Nhưng ba mẹ có về sớm chơi Trung thu với chúng con không ạ?”.

Lan như rớt vào thinh không, khi con không háo hức quà mà hỏi lại như thế. Đã bao lâu rồi, vợ chồng cô không ở nhà buổi tối cùng con?                       

Me co biet con muon qua Trung thu gi khong?
Lan chẳng biết các con muốn quà Trung thu gì. HÌnh minh họa

Công việc lấy đi của cô ngày mười mấy tiền tiếng. Làm chính rồi làm thêm, nợ nhà, nợ xe réo hàng tháng. Chưa kể chi phí mỗi lúc mỗi tăng, tuổi thì sắp về chiều. Không lo cày mà tích cóp, lỡ có gì xảy tới bất ngờ, biết xoay xở làm sao?

Từ lâu Lan không vào bếp. Cơm nước ở nhà phó thác cho bà giúp việc. Sáng mẹ đi làm khi con ngủ chưa dậy, tối mẹ về có đứa đã ngủ say. Ăn vội miếng gì qua loa, hỏi thằng cu đầu bài vở học chưa rồi cô cũng chìm vào giấc ngủ. Sự mệt mỏi và áp lực công việc khiến Lan hiếm khi nhắn tin cho chồng, hỏi rằng anh ở đâu, ăn uống thế nào.            

Chồng cô cũng vậy, chỉ cần nghe điện thoại là chạy đi. Khuay khắt anh mới trở về nhà lúc nào cũng nồng nặc mùi men. Giao tiếp của vợ chồng Lan chủ yếu tính bằng giây, qua điện thoại.

Khó chịu cũng thành quen, họ dường như chẳng bận tâm nửa kia buồn hay vui, dạy con đã có thầy cô, việc nhà đã có người làm. Họ tất tả với những dự án, đống hồ sơ chỉ mong sao, xây được nhà lầu, mua được xe hơi, con cái được học ở những trường tốt nhất.

Mơ ước ấy đã gần trở thành hiện thực, nhưng những dự tính lo sao cho con cái đi du học, mua đất đai khi chúng trưởng thành lại tiếp tục cuốn họ theo. Hiếm khi cả nhà Lan có một ngày trọn vẹn bên nhau, nếu có thì ai cũng ôm khư khư chiếc điện thoại.

Để bù đắp cho hai cậu con trai, Lan sắm cho chúng những bộ quần áo đẹp, đắt tiền. Chồng cô thì mang về những chiếc máy bay điều khiển từ xa. Ăn uống thì cô dặn bà giúp việc thỏa sức mua những gì các cháu thích.

Cứ ngỡ rằng, ba mẹ đã làm tròn trách nhiệm, Lan nào ngờ vợ chồng cô đã quá tàn nhẫn với các con.

Thằng con lên sáu vẫn thường đợi mẹ trước cổng cho đến khi hai mắt trĩu nặng vì buồn ngủ. Nó hay lấy cớ dậy uống sữa ban đêm để được mẹ bế lên một chút. Đến bữa ăn nó hay quấy vì “chỉ thích mẹ đút cơ” trong khi Lan  lại gắt gỏng, hối thúc để không bị lỡ hẹn với công việc phải xử lý.

Thằng anh được khen là chững chạc hơn khi lặng lẽ ngồi vào bàn học, biết rửa bát, nấu cơm, chơi với em khi ba mẹ chưa về. Nó thích viết nhật ký, nhưng vì quyền riêng tư, cô chưa một lần mở ra xem để biết trong đó chi chit những dòng chữ nắn nót “ngày, tháng… ba, mẹ ơi….”.                     

Và rồi một ngày cô chủ nhiệm điện thoại báo sức học con giảm sút, đến lớp không tập trung, Lan như muốn trút hết áp lực công việc lên đầu thằng anh lớn. Giọng cô sa sả qua điện thoại: “Ba mẹ đã cho con học thêm học bớt đủ nơi, đi nghỉ dưỡng hết chỗ này chỗ nọ, ăn uống không thiếu thứ gì… vậy mà lại học hành thế hả".

Lan cúp máy, điện thoại cho chồng, bên đầu dây kia cũng bực bội: “Con với cái”. Tối hôm đó, nhà cô sáng đèn muộn hơn, hết chồng lại đến cô thi nhau rao giảng “chúng mày sướng quá mà không biết hưởng… Thời ba mẹ… Chỉ có học và học thật giỏi thì mới mở mày mở mặt với thiên hạ con ạ”.

Chẳng biết con lĩnh hội được chừng nào, nhưng vợ chồng Lan đã hả giận và nghĩ như thể “mai nó sẽ hiểu và lại đứng top đầu”.

Thật không ngờ, chiều hôm sau con cô không đến lớp, nó cũng chẳng ở nhà, Lan cuống cuồng tìm con theo từng cuộc điện thoại. Thì ra, nó về nhà ngoại, Lan thở phào nhẹ nhõm nhưng ngầm nghĩ “tối về kiểu gì cũng được một trận no đòn”.

Mẹ Lan đón cô ở ngay trước cửa cơ quan, không đợi cô hết ngạc nhiên thì bà đã nói “Chúng mày kiếm tiền để làm gì? Con cái chỉ thèm một bữa ăn gia đình do chính tay mẹ nấu, được ba đưa đi công viên chứ không phải bác xe ôm cuối hẻm, được mẹ ngồi học cùng chứ không phải chị sinh viên được thuê đến giám sát hàng đêm…”.

Lan đã khóc suốt cả chặng đường về nhà khi lời mẹ cô vẫn còn vang vọng “bớt việc mà thêm thời gian cho con cái đi con ạ”. Nhìn hai thằng con ôm nhau ngủ, cô ước gì ngày mai mình đừng đi công tác.

Me co biet con muon qua Trung thu gi khong?
Trẻ nhỏ chỉ cần người yêu thương chơi Trung thu với mình. Hình minh họa

Đan xen những tạp âm thị thành, đâu đó đã vang vọng tiếng trống tiếng tùng xèng múa lân. Mấy đứa con nít rục rịch đòi xem mua lân, ông địa, rước đèn. Con cô không thích quà, cũng chẳng màng mấy thứ đó, nó chỉ hỏi ba mẹ có về  để đưa chúng đi chơi thôi.

“Giản đơn thế thôi mà sao vợ chồng cô không đáp ứng được. Đã bao mùa Trung thu gia đình họ bên nhau?”, Lan tự hỏi lòng mình và rồi cô bấm điện thoại: “Anh à, e đã xin nghỉ phép. Anh cũng thế nhé. Trung thu này mình tìm nơi cho con đi chơi thôi”.

Lâm Hoàng