Menu

Không ly hôn, già sống sao nổi!

14:00 08/06/2018

pno
Đàn bà - con người nhỏ bé nhưng hết sức quan trọng trong gia đình ấy, đã bị bóp nát, tan biến đi, để hiện hữu trong hình ảnh ông chồng viên mãn, chỉn chu, trong những đứa con ngoan, căn bếp sạch, chiếc giường phẳng phiu...

Tôi đùa với bạn: “Chúng ta chẳng già đi chút nào, cậu nhỉ?”. Bạn cười xòa, tiếp lời: “Chỉ đến khi đứa này nhìn đứa kia”. Tôi chăm chú nhìn cô bạn hơn 15 năm thân thuộc như chị em một nhà. Mái tóc dài được bạn gìn giữ cẩn thận, nhưng không còn dày và mượt như xưa, thấp thoáng đã có vài sợi trắng. Lớp phấn nền được đánh khá kỹ vẫn không che được những vết hằn ở khóe môi, khóe mắt. Đặc biệt là ánh mắt của bạn như thể đã nhìn suốt đời mình.

Khong ly hon, gia song sao noi!
 

Vào những ngày tháng Sáu, cách đây hơn 20 năm - thời gian cuối cùng của đời học sinh - khi những cây phượng già vẫn vươn mình khoe từng chùm hoa rực rỡ, khi bạn bè miệt mài trên đống sách vở cho kỳ thi tốt nghiệp phổ thông, rồi đại học; bạn theo chồng rời quê hương. Ngày bạn cưới, chúng tôi cũng mơ hồ hiểu được chút chuyện, tuy không tận tường sâu sắc, mà cũng không ai dám hỏi, không ai dám nhìn vào ánh mắt ngấn nước của bạn lúc chúng tôi chào ra về. Hình ảnh bạn lạc lõng giữa những tiếng cười đùa, cụng ly chúc phúc, giống cô bé Maica ở một thế giới quá xa lạ đối với mình.

“Nếu không ly hôn, đến già làm sao sống nổi hả cậu. Đã đến lúc mình phải sống cuộc đời của riêng mình rồi”. Tôi choàng tay ôm, chúc bạn có chuyến bay dài bình yên. Câu nói của bạn vẫn còn vang bên tai. Xưa nay, tôi chỉ nghe khuyên là hãy gắng vì con cái, đã chịu được bao nhiêu lâu rồi thì cố chịu nốt đi, rằng không ai yêu mình hơn vợ hay chồng mình, được này mất kia... Rất nhiều người xung quanh tôi, kể cả mẹ, cũng nói đến sự hy sinh, gói ghém cảm xúc, khát khao riêng tư vì gia đình - nơi cái tôi đàn bà gần như bị xóa nhòa. Từ lúc nào chẳng rõ, không còn ai nghĩ rằng, đàn bà cũng cần được yêu thương, được chăm sóc, thậm chí là được lười biếng, sai trái, nuông chiều vào một lúc nào đó.

Khong ly hon, gia song sao noi!
Ảnh minh họa

Đàn bà thời trẻ còn bạn bè, con cái, còn gánh nặng mưu sinh; dù có gặp phải một người chồng lệch pha với mình (thường trước đó, thuở còn yêu đương, chúng ta ít khi để ý) thì giữa những thứ bộn bề phải lo toan, cũng đành nhắm mắt, lắc đầu cho qua. Nhưng khi con cái đã trưởng thành, rời xa vòng tay ta, công việc cũng đã ổn định, bàn chân đang bước vào giai đoạn cuối của đời người, không gian hẹp dần, những mối quan tâm, tương tác với mọi người cũng giảm thì chỉ còn ta với người. Ta “sống làm sao nổi” với người không có, không còn chút tình cảm nào.

Không nhất thiết hai người ở bên nhau phải có tình yêu mãnh liệt, nhưng chắc chắn nó phải là thứ tình được lắng đọng từ một tình yêu ngày trẻ, từ sự hòa hợp, sự tin cậy, tấm lòng tôn trọng, sẵn sàng nâng đỡ, sẻ chia của một người thương qua bao năm tháng thăng trầm. Nếu không có, không còn gì hết, thậm chí không cả nỗi chán chường, ghét bỏ, làm sao cùng nhau đi qua bóng xế tuổi già? Tuổi già quả thực là đoạn đời khủng khiếp nếu chúng ta không có một bàn tay đằm thắm nắm chặt, không có được cái thanh thản mỗi ngày.

Khong ly hon, gia song sao noi!
Ảnh minh họa

Tôi đã thấy bao cặp vợ chồng nhiều tuổi tồn tại bên nhau như hai cái bóng. Mỗi ngày, thay vì ngồi với nhau bên tách trà sáng, nói nhau nghe chuyện cháu con, kể về những kỷ niệm… rồi thi thoảng cùng nhau đi du lịch thì họ lại dằn hắt, khai quật, chà xát những vết thương của tháng năm cũ rồi giận hờn, trách móc nhau. Tuổi già như sương mà nét mặt cứ chất chứa nỗi buồn, khắc khổ đến ái ngại. Ông bà nội tôi đã từng như thế. Kết quả là không khí trong nhà lúc nào cũng nặng nề, khiến con cháu luôn thấy bất an, bức bối. Cảm giác cứ như ta đang nuôi một vết thương mà mỗi ngày nó đều nhói đau. Chẳng phải như thế còn tàn nhẫn hơn cả đoạn tuyệt?

Có lẽ đã đến lúc, đàn bà chúng ta cần suy nghĩ nghiêm túc về trách nhiệm với chính bản thân mình. Ta cần lắng nghe tiếng nói của trái tim, để chọn sống cuộc đời của chính mình và cho mình. Dẫu còn trẻ hay đã bước vào tuổi về già, hãy trung thực và dũng cảm với chính mình. Chỉ như thế, đàn bà mới mong có cuộc sống hạnh phúc thay vì đầy rẫy những nước mắt, muộn phiền, những cam chịu... để đến cuối đời vẫn là nỗi cô đơn. 

 Triệu Vẽ