Menu

“Ông có biết cái cảm giác thừa ra trong hôn nhân nó như thế nào không?”. Tôi gạt đi: “Ông nghĩ quá đấy chứ, tôi nghĩ cô ấy vì muốn vun vén chu toàn mọi việc cho gia đình thôi”.

Em đã tin một khi anh chia sẻ vấn đề nguy nan chúng ta cùng giải quyết là anh sẽ tin yêu em hơn. Nhưng, anh đã nợ em lời xin lỗi. Cô ấy nợ em lời cảm ơn.

Có lần tán nhảm với bạn, Nhiên hùng hồn tuyên bố: Cà phê, âm nhạc, khiêu vũ và sách là những phát minh vĩ đại nhất của nhân loại! Chứ chẳng phải sao?

Cuộc sống sẽ dễ dàng hơn khi có mục tiêu rõ rệt, không lòng vòng lạc lối, chẳng tới mức bi quan hay thất vọng muộn phiền bởi ý nghĩ “sao thấy vô vị quá”...

Ai chẳng có quá khứ thơ dại, ngày ấy yêu tưởng chết đi sống lại, nhưng vài năm vợ chồng tình ấy thành nhạt nhách. Cả anh và chị đều lơ đãng bỏ rơi cái cây tình yêu, để rồi nó vươn cành sang nhà khác.

Sáng nay, như bao buổi sáng từ ngày không còn được anh đánh thức bằng những tin nhắn yêu thương, em tự nhủ không thể dựa dẫm vào ai, phải tự bước đi bằng nội lực của bản thân.

Cuộc đời ngắn lắm và cũng vô thường lắm, nên chúng ta hãy cứ yêu thương nhau, cứ dành cho nhau những cái ôm thật chặt.

Mẹ tôi năm ấy 34, bố 35. Cô gái trẻ kia tìm gặp mẹ tôi, khóc nức nở vì tuyệt vọng. Hoảng loạn mà không thể chia sẻ với ai, cô ấy tìm đến chính vợ của người tình để xin giúp đỡ...
Trang 1 trong 65