Menu

Biết chồng có "mèo", dò la biết luôn gia thế, nghề nghiệp của "mèo", vậy mà cô Tím vẫn cứ tỉnh bơ, không một lời nặng nhẹ, hỏi han chồng sao hay đi sớm về khuya, cho tới một ngày...

Đêm nay tôi dặn mình đi ngủ muộn để viết cho em. Vì tin nhắn lúc trưa em gửi vỏn vẹn có vài chữ mà sao nghe đau lòng quá: “Em ly hôn thực sự rồi chị ơi”!

"Vừa từ bệnh viện về, chồng tôi đưa ngay đơn ly hôn. Mẹ chồng tôi nói muốn anh bỏ tôi để lấy người biết đẻ con trai cho nhà chồng và không hỗn hào."

Anh đã hứa, “40 tuổi anh sẽ về bờ”. Chị tin anh. Khi con trai lên bốn tuổi, chị mong anh nghỉ. Anh nèo, “cho anh thêm vài năm nữa, kinh tế ổn định anh sẽ về”. Rồi họ có đứa con thứ hai, anh vẫn chưa về.

Cứ ngỡ đêm hôm ấy sẽ là một đêm nồng cháy, mới mẻ của cả hai vợ chồng. Nào ngờ câu nói của anh khiến tôi như vỡ mộng, mọi cảm xúc vỡ tan như bong bóng xà phòng.

Em dám mời ba anh ra quán cà phê để nói chuyện phải quấy, trong anh bỗng hiện lên câu chuyện về con dâu bắt cha mẹ chồng già yếu ăn cơm riêng dưới bếp vì chân tay lọng cọng rơi rớt khắp nơi...

Tôi thích nhất ánh mắt long lanh của vợ khi nhìn tôi từ nhà tắm đi ra, cứ như là muốn “ăn tươi nuốt sống” ấy. Vợ tôi rất “tham” nhưng tôi mong là em cứ “tham” mãi để lửa yêu luôn nồng đượm.

Có những giây phút em nhớ anh vô cùng. Rất nhớ. Có những giây phút em cảm thấy cô đơn biết bao. Rất cô đơn. Và có rất nhiều đêm em đã khóc vì anh. Khóc rất nhiều.
Trang 2 trong 479