Menu

Có bà mẹ chồng hơn hẳn 'mẹ chồng'

08:26 11/06/2018

pno
Phụ nữ, trước hết phải biết yêu bản thân và tìm được người đàn ông yêu thương mình. Người ta đến với mình người ta đã không ngần ngại thì tại sao mình phải tự ti mặc cảm?

Đang nghĩ xem hôm nay nên ăn gì thì anh vào, đôi mắt nheo nheo: “Em có khách đấy!”

Chị ngạc nhiên, khách nào lại đến giờ này còn không báo trước, nhìn vào mắt chồng chị thấy nghi nghi, ánh mắt có vẻ ma mãnh, có khi nào anh lừa chị không. Mấy trò lừa này anh thuộc loại siêu hạng, và chị luôn ngốc nghếch bị lừa.

“Không có xạo em. Ra đi”.

Chị cười cười đi ra, hy vọng không phải là cậu nhóc hàng xóm với bó hoa vật vã hay thùng quà vừa lôi vừa lết. Nhưng khi nhận ra vị khách đang ngồi nụ cười chị hoàn toàn biến mất. 

“Bác ghé chơi?”

Chị lên tiếng dù rõ người phụ nữ kia không rảnh mà đến chơi. Người ta chỉ đến chơi nhà nhau với tình cảm bạn bè, chị với người phụ nữ kia có quen có biết nhưng tình cảm đã khô quắt lâu rồi. Chị vô thức đưa mắt nhìn cuốn lịch, hai năm, hay ba năm rồi chị không gặp lại bà. Từ ngày kéo vali ra khỏi ngôi nhà đó chị không gặp lại bà, thi thoảng có nghe một vài thông tin về những người trong nhà đó nhưng chỉ cười cười cho qua. 

Chị không mạnh mẽ cũng không cao thượng để có thể không oán giận những người đó, cũng phải mất một năm chị mới lấy lại thăng bằng, một người phụ nữ bị chồng bỏ, mẹ chồng không ưa, phải ra khỏi nhà giữa bình minh với hai bàn tay trắng, có là đá hoa cương cũng thấy tổn thương. Những chuyện cũ chị đã quên hết, không hiểu hôm nay bà mẹ chồng này vì lý do gì lại đến tìm chị?

Co ba me chong hon han 'me chong'
Chị thoáng nhớ đến một người phụ nữ khác chị cũng gọi là mẹ chồng. Hình minh họa

Nói chính xác phải là mẹ chồng cũ, chị lại thoáng nhớ đến một người phụ nữ khác chị cũng gọi là mẹ chồng, quen anh hai năm, phải chục lần thương lượng động viên tinh thần và an ủi dọa nạt lẫn hờn trách giận dỗi chị mới dám theo anh về nhà. Người đàn bà có một đời chồng như chị, làm sao dám đến cạnh anh, nghe chị nói anh đập bàn cái rầm, nói thời này là thời nào rồi còn bận tâm chuyện một hay tám đời chồng. Nếu vậy em ngồi yên đó, mai anh sẽ đi lấy vợ rồi ly hôn cho xứng với em.

Đang khóc mà chị phải bật cười, người đàn ông sắp bốn mươi tuổi chưa từng yêu hay nắm tay con gái trừ những cô gái bé được nắm tay dắt qua đường, cả ngày thinh thinh như cối đá chỉ biết bản vẽ cùng kỹ thuật lại biết nói đùa.

Anh trợn mắt đùa hồi nào? 

Và cứ trong cơn buồn cười ấy anh đưa chị về nhà. Thậm chí khi ấy là sáng sớm cả hai còn mặc bộ đồ thể thao.

Mẹ anh đón chị với vẻ hòa nhã vừa đủ với nụ cười nhẹ. Lúc anh ra vườn tìm cây ổi đang sai quả, bà đã nhìn chị: 

“Phụ nữ, trước hết phải biết yêu bản thân và tìm được người đàn ông yêu thương mình. Người ta đến với mình người ta đã không ngần ngại thì tại sao mình phải tự ti mặc cảm?”

Bà nói rất nhẹ, bâng quơ nhưng làm chị rung động, chị vốn nghĩ mọi bà mẹ chồng đều có chung một họ, nghĩ con dâu là người đến tranh tình cảm với mình, chị không nghĩ chính bà mới là người cho chị thêm sức mạnh để bước đến bên anh.

“Thấy chị giờ sống sung sướng dễ chịu tôi cũng mừng”.

“Vâng”.

Chị vẫn không giấu là cho đến giờ này chị vẫn có chút e dè sợ hãi bà, nhưng chị không tin bà tìm đến để mừng cho chị. Ba năm ở cạnh, không nói hiểu mười nhưng chị cũng hiểu bà bảy tám phần, sực nhớ vị kia đang ở trong bếp, chị có chút vội vã, vị kia ở trong phòng làm việc với bút nhét vành tai thì yên tâm, chứ ở trong bếp thì là tai họa. 

“Bác đến có chuyện gì không ạ?”

“À không, tôi đi ngang ghé vào chơi. Cũng muộn rồi, chị gọi cho tôi cái xe tôi về”.

Chị quay vào bếp, xót xa nhìn bó rau cải bị cắt đến nửa thân, củ su hào hơn nửa ký sau khi được gọt vỏ giờ chỉ còn nhỉnh hơn quả cà chua bi. Thấy chị nhăn trán anh dựa vào tủ lạnh:

“Đừng ỷ được mẹ chồng cũ đến thăm mà kiêu ngạo nha. Anh đi mách mẹ chồng mới”.

Co ba me chong hon han 'me chong'
Đừng ỷ được mẹ chồng cũ đến thăm mà kiêu ngạo nha. Anh đi mách mẹ chồng mới. Ảnh minh họa

Chị phì cười đẩy anh ra khỏi bếp. Bốn mươi tuổi rồi mà còn nghịch ngợm. 

Tưởng cứ thế là thôi, chị nhanh chóng quên sự kiện đó, vả lại chị không có thời gian để nhớ, tuần trước chị đi bệnh viện, bác sỹ đã nghiêm túc nhìn chị và trịnh trọng thông báo: "Chị nên chuẩn bị ngay từ bây giờ vì chị chỉ còn hơn bảy tháng để đón một thành viên mới trong nhà".

Khỏi nói anh vui thế nào, cả ngày cứ nhìn phiếu siêu âm và cười, anh chụp lại phiếu siêu âm và gửi cho tất cả bạn bè quen biết, suốt một tuần điện thoại anh ngập những tin nhắn, email chúc mừng, khoa trương hơn anh còn lồng tấm ảnh đen trắng ấy vào khung kính và để ngay trên bàn làm việc. 

Co ba me chong hon han 'me chong'
Khỏi nói anh vui thế nào, cả ngày cứ nhìn phiếu siêu âm và cười. Ảnh minh họa

Mẹ chồng chị ngay tối ấy chạy tới với nụ cười híp mắt, sáng hôm sau quay về thu xếp nhà cửa và ngay chiều ấy lại đến với vali áo quần nói sẽ ở lại chăm sóc chị. Bà còn bảo hai đứa làm gì cứ làm, coi như bà không ở đây là được. Hàng ngày bà tìm đủ món nấu nướng, lúc con trai vào nhà tắm, bà thì thầm nói tháng này đi khám thai mẹ đưa con đi nhé! Nhân lúc bầu còn nhỏ, phải tranh thủ về thăm mẹ đẻ và đi đây đó, mai mốt sinh rồi lại bận. Rồi bà hào hứng, chẳng bận đâu, cứ đẻ đi mẹ lo cháu cho!

Và khi thấy mẹ chồng cũ đứng ngoài cửa, chị đã nhíu mày, nhưng vẫn mời bà vào.

“Ai cũng có sai lầm, nhất là tuổi trẻ. Ngày ấy thật là...”

Là sao nhỉ, là con trai bà làm ăn không thành công về nhà cáu kỉnh, bà cho là vì chị không biết giúp chồng, dù bản thân bà đang bực nhưng con trai. Và khi con trai bà thấy mẹ mình quá đáng, quay sang nói bà, thì bà cho rằng con trai bênh vợ không coi mẹ ra gì. Là chị xin về nhà giỗ ông, bà nói có phải giỗ bố mẹ đâu mà phải cần thiết có mặt. Là chị xin về muộn vì ghé bệnh viện thăm em dâu sinh, bà nói bản thân không đẻ được còn không biết xấu hổ đi thăm ai...

“Là mẹ muốn mượn con ít tiền, ít thôi, mẹ sẽ viết giấy vay nợ và trả đúng hạn”.

Chị hơi kinh ngạc, con trai bà ngày đó đã là phó phòng của công ty xuất nhập khẩu, tính bà đâu đến nỗi e thẹn để không dám hạch con trai lấy tiền, ngày xưa bà cũng từng giao hẹn một tháng chị phải nộp lương cho bà còn gì.

Co ba me chong hon han 'me chong'
Bà cáu kỉnh cho là chị không biết giúp chồng. Hình minh họa

“Bác nói chuyện với con bác chưa, bác cần tiền làm gì ạ?”

Không giấu diếm, bà kể bà cần tiền lo cho thằng cháu nội, cô gái ấy có con với con trai bà nhưng anh con trai không ngó ngàng chăm chút, bản thân cô gái ấy sẵn sàng nuôi con một mình, không dây dưa dính líu nhưng thân là bà nội, bà đâu đành lòng nhìn cháu mình vất vưởng.

Chị cười, thán phục cô gái chưa biết mặt, làm sao cô lại để cho con mình vất vưởng, chị cũng thương xót cho bà, cả tuổi trẻ kiên cường nuôi con, khi về già lại lao đao khổ sở.

“Bà viết giấy đi, tôi sẽ cho bà mượn”.

Chị giật mình khi nghe tiếng của mẹ chồng vang sau lưng, bà đến ngồi cạnh chị: "Tôi nghe hết rồi, tôi sẽ cho bà mượn, tiền nào chẳng giống nhau, nhưng con dâu tôi còn chồng còn con, không thể dây dưa với nhà chồng cũ kẻo thiên hạ rỗi mồm!"

Quay sang chị, bà hất đầu về phía bếp: "Mẹ nấu chè hạt sen cho con rồi đấy, lát vào ăn cho mát, mấy chuyện này cứ để mẹ lo!"

Thái Phan